Hiển thị các bài đăng có nhãn CHÚA NHẬT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHÚA NHẬT. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018



Mục tử nhân lành (22.4.2018 – Chúa Nhật 4 Phục sinh - Chúa nhật Chúa chiên lành)
21/04/2018




Mục tử nhân lành
Lời ChúaGa 10, 11-18
    Khi ấy, Đức Giêsu nói: “Tôi chính là mục tử nhân lành. Mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình cho chiên. Người làm thuê, vì không phải là mục tử, và vì chiên không thuộc về anh, nên khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn, vì anh ta là kẻ làm thuê và không thiết gì đến chiên. Tôi chính là mục tử nhân lành. Tôi biết các chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi, như Chúa Cha biết tôi và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho chiên. Tôi còn có những chiên khác không thuộc ràn này. Tôi cũng phải đưa chúng về. Chúng sẽ nghe tiếng tôi. Và sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử. Sở dĩ Chúa Cha yêu mến tôi, là vì tôi hy sinh mạng sống mình để rồi lấy lại. Mạng sống của tôi, không ai lấy được, nhưng chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình. Tôi có quyền hy sinh và có quyền lấy lại mạng sống ấy. Ðó là mệnh lệnh của Cha tôi mà tôi đã nhận được.”
Suy niệm:
Mục tử và đàn chiên trên đồng cỏ
là một hình ảnh quen thuộc đối với người Palestin.
Giữa người và chiên có một mối tương quan mật thiết.
Ở đây Ðức Giêsu tự ví mình như người mục tử.
Mục tử nhân lành khác với người chăn thuê,
vì dám hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên,
chứ không bỏ chiên mà chạy khi gặp sói dữ.
Hội Thánh là đoàn chiên của Ðức Giêsu Kitô.
Giữa Ngài và từng con chiên, có mối dây gắn bó.
Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi,
như Cha biết tôi và tôi biết Cha.
Ðây là cái biết sâu thẳm, cái biết hai chiều.
Chiên không phải là một con vật ngờ nghệch, thụ động.
Chiên là hình ảnh của một ngôi vị tự do.
Vị Mục Tử gọi tên từng con bằng giọng quen thuộc.
Chiên nghe tiếng của Ngài và đi theo.
Như thế giữa Mục Tử và đoàn chiên
có sự hiểu biết nhau sâu xa, nhận ra nhau dễ dàng,
và một sự trân trọng quý mến nhau đặc biệt.
Sau Phục Sinh, Ðức Giêsu đã giao cho Phêrô sứ mạng
chăn dắt và chăm sóc đoàn chiên của Ngài.
Sứ mạng này bắt nguồn từ một tình yêu.
Yêu mến Ngài dẫn đến yêu mến đoàn chiên Ngài.
Ðức Giêsu là Mục Tử tối cao và gương mẫu.
Mọi mục tử khác chỉ là phụ tá
giúp chăn dắt đoàn chiên của Ngài.
Mọi mục tử phải noi gương Ngài,
dám chết để cho chiên được sống.
Ngày nay, Chúa Giêsu vẫn cần những người tiếp nối công việc của Ngài,
để lo cho đoàn chiên trên thế giới.
Các bạn trẻ khi lớn lên thường lập gia đình.
Ðiều đó thật là tốt đẹp.
Nhưng Chúa Giêsu vẫn muốn một số bạn trẻ
ở bên Ngài cách đặc biệt để được Ngài sai đi.
Họ chấp nhận hy sinh quyền được lập một tổ ấm,
để có thể yêu mãnh liệt hơn và bao la hơn.
Tiếng gọi của Chúa vẫn vang lên
ở ngay nơi lời nài xin của con người.
Những người đói khát Lời Chúa, đói khát tình thương,
đói khát bánh ăn, đói khát ý nghĩa cuộc sống.
Khước từ tiếng kêu của con người là khước từ tiếng Chúa.
Chúa Giêsu mời các bạn trẻ nhìn thấy đám đông bơ vơ.
Những người bệnh hoạn tật nguyền, những trẻ em đường phố,
những người lầm lỡ, tự đặt mình ở bên lề xã hội...
Thấy họ bằng trái tim và để cho tim mình đáp trả.
Tạ ơn Chúa đã cho Hội Thánh biết bao đại chủng sinh,
các linh mục, và các tu sĩ nam nữ, các nhà thừa sai.
Nhưng đồng lúa chín vàng vẫn cần nhiều thợ gặt,
tận tụy hơn, thanh khiết hơn, vô vị lợi hơn.
Có thể chính bạn được Chúa bất ngờ mời gọi
để đứng trong đội ngũ những người phục vụ đó!
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
xin ban cho chúng con những linh mục
có trái tim thuộc trọn về Chúa,
nên cũng thuộc trọn về con người.

Xin cho chúng con những linh mục
có trái tim biết yêu bằng tình yêu hiến dâng,
một trái tim đủ lớn
để chứa được mọi người và từng người,
nhất là những ai nghèo khổ, bị bỏ rơi.

Xin cho chúng con những linh mục biết cầu nguyện,
có tình bạn thân thiết với Chúa
để các ngài giới thiệu Chúa cho chúng con.

Xin cho chúng con những linh mục thánh thiện,
có thể nuôi chúng con bằng tấm bánh thơm tho,
tấm bánh Lời Chúa và Mình Chúa.

Cuối cùng, xin cho chúng con những linh mục
có trái tim của Chúa,
say mê Thiên Chúa và say mê con người,
hy sinh đời mình để bảo vệ đoàn chiên
và dẫn đưa chúng con
đến với Chúa là Nguồn Sống thật.
Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

NGUỒN : http://hdgmvietnam.com

GPKONTUM (22/04/2018) KONTUM

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

Các Ly Hay Tiếp Cận

Mùa Thường Niên Chúa Nhật 6 Năm B
Lv 13, 1-2.44-46; 1Cr 10,31-11,1; Mc 1, 40-45




CÁCH LY hay TIẾP CẬN

            Phụng vụ hôm nay mở đầu bằng trích đoạn sách Lê-vi, cho thấy bối cảnh xã hội tôn giáo đối với người bệnh phong trong thế giới Do thái. Phong, một thứ bệnh hay lây, khó chữa lành vào thời đó, nên chỉ có phương pháp là cách ly bệnh nhân ra khỏi xã hội người lành mạnh. Trại phong Quy Hòa ở Quy Nhơn, trại phong Đắk Kia ở Kontum, trại phong Thanh Bình ở Sàigòn, là những hình thức tổ chức gợi nhớ phong tục Do thái ngày xưa trong xã hội văn minh của chúng ta hôm nay, giải quyết bằng cách ly. “Người mắc bệnh phong cùi phải mặc áo rách, xõa tóc, che râu và kêu lên: ‘Ô uế!, Ô uế!. Người ấy phải ở riêng ra, chỗ ở của họ là một nơi bên ngoài trại”, bên ngoài xã hội người lành mạnh (x. Bài Đọc 1. Lv 13, 1-2.44-46). Lối hành xử cách ly bất nhân và nệ luật này trái ngược hẳn với cách tiếp cận thân thiện và tự do của Đức Giêsu đối với người phong cùi.

            Tự do hành xử là cung cách của Đức Giêsu. Người không bị gò bó bởi luật lệ phi nhân, tình yêu của Người không biên giới và vô điều kiện, Đức Giêsu đã chữa bệnh cho người bất toại vào ngày thứ bảy, và khi bị chất vấn, Người đã trả lời đầy nhân ái: “Ngày sabát được lập ra vì con người chứ không phải con người vì ngày sabát”. Rất tự do trong hành động, vì lòng nhiệt thành tôn giáo và vì tình yêu đối với Cha, Người đã can đảm đuổi những kẻ buôn bán ra khỏi đền thờ. Một việc làm cả thể gây chấn động và đụng chạm quyền bính tôn giáo thời bấy giờ “rút dây động rừng”, hành động xua đuổi còn làm suy sụp đời sống kinh tế của một số thương nhân mộ mến tiền bạc hơn mộ đạo vào thời đó. Tiền bạc và lợi nhuận đã làm họ mất dần tâm thức tôn giáo, và việc buôn bán đổi chác đã làm họ biến nhà Thiên Chúa thành nơi phố chợ.
            Và hôm nay, Đức Giêsu “chạnh lòng thương giơ tay đụng vào người tật phong và bảo: “Tôi muốn, anh hãy được sạch”. (Bài Tin Mừng Mc 1,40-45). Người hành động như bất chấp luật lệ, Người đặt tình yêu lên trên, Người coi trọng giá trị nhân phẩm của con người. Trên các luật lệ, đó là luật bác ái đối với con người. Đúng như thánh Âu-tinh ban lời cố vấn: “ Hãy yêu đi rồi làm gì anh muốn”. Khi giơ tay động đến người bệnh phong, một việc làm cấm kỵ thời đó, Đức Giêsu không bị lây nhiễm bởi bệnh phong cùi, trái lại Người làm cho người bệnh phong bị lây nhiễm sự lành mạnh và Người trả anh về lại với xã hội tự do. Người cũng làm cho chúng ta lây nhiễm cách hành xử của Người. Qua người phong này Đức Giêsu đụng chạm đến một nhân loại đau yếu bệnh tật, nô lệ vì tội lỗi, nô lệ vì thiên kiến, nô lệ vì kỳ thị; được tiếp xúc với Người, nhân loại được tẩy sạch, được vãn hồi sức khỏe, được phục hồi nhân phẩm làm người tự do trong xã hội lành mạnh. Đức Giêsu như kẻ vượt rào luật lệ minh chứng tình thương vô bờ bến đối với mọi con người, bất cứ họ là ai đi nữa, vì “Con người được tạo dựng theo hình ảnh và giống Thiên Chúa, (Sách Sáng thế 1,26). Thật vậy tình yêu chân thật không biết đến rào cản.
            Cử chỉ vượt rào chắn nầy Giáo Hội hiện nay gặp được nơi Đức Giáo Hoàng Phanxicô, khi ngài từ bỏ cung điện sang trọng Vatican, bằng lòng ở nhà khách Matta đơn giản, từ bỏ xe riêng, ngồi chung xe bút với các Hồng y, dễ dàng tiếp xúc với đám đông không sợ bị đe dọa tính mạng khi tông du, ôm hôn con người “mặt quỷ” ghê sợ, dành ưu tiên cho người già nua bệnh tật, các kẻ khuyết tật như được ngài ưu ái hơn, các cách hành xử nầy làm cho thế giới ngạc nhiên và ngưỡng mộ Ngài. Ứng xử nầy như phần nào lặp lại  cung cách hành xử của Đức Giêsu ngày xưa.
Đức Kitô chữa lành hôm qua, cũng sẽ làm như vậy hôm nay đối với mọi bệnh nhân, bởi vì quyền năng của Thiên Chúa xuyên suốt lịch sử và các miền văn hóa. Người vẫn luôn luôn muốn và nói với mỗi bệnh nhân, với mỗi tội nhân: “Ta muốn, con hãy được sạch” (c.41). Thật ra tội nhân là bệnh nhân trong tâm hồn, con người có khi là bệnh nhân hơn là tội nhân vì con người vốn yếu đuối không đứng dậy nổi trên đôi chân của mình. Con người thật đáng thương và Thiên Chúa không mỏi mệt yêu thương tha thứ cho con người. Cần phân biệt tội lỗi luôn đáng ghét nhưng tội nhân luôn đáng thương và được mời gọi hoán cải. Khi phạm tội con người có khi là bệnh nhân hơn là tội nhân, cho nên phải thận trọng khi phê phán.

            Lạy Chúa Giêsu, mỗi người chúng con đều yêu thích lặp lại lời nguyện xin này của người phong cùi: “Lạy Ngài nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được sạch”. Và ai nấy trong chúng con cũng hân hoan muốn nghe lại lời này của Chúa: “Ta muốn, con hãy được sạch”. Amen.

LM. Luy Gonzaga NGUYỄN QUANG VINH
GX. ĐỨC AN - GP KONTUM
GPKONTUM (10/02/2018)

Đức Cha Aloisiô Dâng Lễ Cầu Cho Linh Hồn Cha Cố Tôma Nguyễn Văn Thượng

  Đức Cha Aloisiô Dâng Lễ Cầu Cho Linh Hồn Cha Cố Tôma Nguyễn Văn Thượng   18-04-2022 Hôm nay, Thứ Hai, ngày 18/4/2022, ngày thứ hai trong t...